Câu chuyện kể về một nhà phát minh vĩ đại
đã từng nghĩ rằng thiên tài
đồng nghĩa với 99% đổ mồ hôi,
tức là lao động cật lực và quyết tâm.
Nếu tham quan phòng danh nhân trường đại học New York, bạn sẽ thấy rằng Thomas Alva Edison có một chỗ tại đó.
Edison xuất thân từ một gia đình bình thường. Vậy làm thế nào con của một gia đình bình thường lại trở thành nhà phát minh kì tài nhất thế giới?
Edison luôn có nhiều tham vọng. Và ông quyết tâm đạt bằng được.Việc ông thất bại là không quan trọng. Vấn đề quan trọng nhất là ông đã cố gắn nhiều. Bí quyết thành công của Edison là khi khởi sự làm việc gì thì nhất quyết phải làm cho kì xong mới thôi. Chính Edison là người từng nói :"Thiên tài là một phần trăm cảm hứng và chín mươi phần trăm đổ mồ hôi".
Al, tên ở nhà của ông, bắt đầu làm việc ở tuổi hai mươi. Điều khác thường ở Edison là khối lượng công việc mà ông thực hiện được ở tuổi đó.
Al muốn giúp gia đình bằng cách kiếm thêm tiền. Thế là ông quyết định bán báo.
Bán báo là một công việc rất mệt nhọc, nhưng cậu bé Al vẫn theo đuổi quan tâm của mình là thí nghiệm. Trên chuyến tàu, Al đi bán hàng trong những giờ đầu tiên. Sau đó, cậu xuống toa hành lý. Tại đây, Al hòa trộn những thứ bột và chất lỏng mà cậu luôn đem theo mình để làm thí nghiệm. Cậu bé Al quyết tâm một ngày nào đó sẽ trở thành một nhà phát minh vĩ đại.
đã từng nghĩ rằng thiên tài
đồng nghĩa với 99% đổ mồ hôi,
tức là lao động cật lực và quyết tâm.
Nếu tham quan phòng danh nhân trường đại học New York, bạn sẽ thấy rằng Thomas Alva Edison có một chỗ tại đó.
Edison xuất thân từ một gia đình bình thường. Vậy làm thế nào con của một gia đình bình thường lại trở thành nhà phát minh kì tài nhất thế giới?Edison luôn có nhiều tham vọng. Và ông quyết tâm đạt bằng được.Việc ông thất bại là không quan trọng. Vấn đề quan trọng nhất là ông đã cố gắn nhiều. Bí quyết thành công của Edison là khi khởi sự làm việc gì thì nhất quyết phải làm cho kì xong mới thôi. Chính Edison là người từng nói :"Thiên tài là một phần trăm cảm hứng và chín mươi phần trăm đổ mồ hôi".
Al, tên ở nhà của ông, bắt đầu làm việc ở tuổi hai mươi. Điều khác thường ở Edison là khối lượng công việc mà ông thực hiện được ở tuổi đó.
Al muốn giúp gia đình bằng cách kiếm thêm tiền. Thế là ông quyết định bán báo.
Bán báo là một công việc rất mệt nhọc, nhưng cậu bé Al vẫn theo đuổi quan tâm của mình là thí nghiệm. Trên chuyến tàu, Al đi bán hàng trong những giờ đầu tiên. Sau đó, cậu xuống toa hành lý. Tại đây, Al hòa trộn những thứ bột và chất lỏng mà cậu luôn đem theo mình để làm thí nghiệm. Cậu bé Al quyết tâm một ngày nào đó sẽ trở thành một nhà phát minh vĩ đại.
Mỗi ngày, chuyến tàu đến Detroit vào lúc 9 giờ. Cậu bé Al được rảnh cả ngày. Nhưng Al không bỏ phí thời gian. Thư viện thành phố Detroit đầy ấp những quyển sách hấp dẫn. Al ngồi đọc sách cả ngày. Tại đó, Al đọc quyển "The age of reason" (Tuổi bắt đầu có lý trí) của Thomas Paine. Paine là một nhà phát minh và đã có ảnh hưởng lớn đến Al.
Mỗi buổi chiều, lúc 6 giờ, Al đi bộ ra tàu để trở về. Khi bán báo, Al nhận ra tin tức quan trọng đối với người ta thế như nào. Nên về sau Al mua một cái máy in cũ và phát hành tờ báo riêng của mình, tờ Weekly Herald (Sứ giả hàng tuần). Tờ báo thành công lớn.
Mỗi buổi sáng, khi đang chờ ở trạm xe lửa, Al nhìn thấy một cậu bé chơi trên đường ray. Bỗng một tàu chở hàng đang chuyển động lao về phía em bé. Trong khoảnh khắc, Al vức tờ báo đi, nhảy xuống, lôi thằng bé ra khỏi nguy hiểm.
James Mackenzie, cha đứa bé, là trưởng nhà ga:
- Cháu ơi, chú không biết cám ơn cháu như thế nào đây? Ông nói trong xúc động.
-Thưa chú, chú không phải làm gì cho cháu cả. Nhưng cháu rất muốn học điện báo vô tuyến. Al nói
-Cháu cứ đến phòng điện tín của nhà ga, chú sẽ dậy cho cháu điện báo viên giỏi nhất nước này. Ông Mackerzie nói
Điện báo vô tuyến là một cách gửi tin đi bằng tín hiệu điện. Khi được ông Mackerzie dạy, cậu đọc mọi quyển sách có thể tìm ra về điện báo vô tuyến. Về sau, trong suốt những năm làm điện báo viên, đầu óc Al hoàn toàn tập trung về phát minh. Ônh nhận được bằng sáng chế đầu tiên vào năm 1868. Khi được bằng sáng chế về cái gì đó, có nghĩa là mình được công nhận là người đã phát minh ra cái đó. Trong đời Edison đã nhận được bằng sáng chế cho 1093 phát minh.
Trong những phát minh này, phát minh máy hát dĩa đưa Edison trở nên danh tiếng khắp thế giới. Edison đã làm cho giọng nói con người trở nên bất hủ.
Thành công thì nghe êm ái, nhưng ta phải nhớ rằng Edison đã trở thành một nhà phát minh vĩ đại chính nhờ có lòng quyết tâm cao và lao động cật lực.
Edison rất yêu quý phòng thí nghiệm. Đối với ông, phòng thí nghiệm là công việc, vui chơi và bạn bè. Một trong những phát minh vĩ đại của ông là tạo ra ánh sáng cho nhân loại. Ông muốn điện năng thành ánh sáng.
Nếu nhìn vào một cái bóng đèn, Bạn sẽ thấy một sợi dây mỏng nối liền hai cây que nhỏ. Chính sợi dây làm cho bóng đèn sáng lên. Khi dây tóc bị đứt, thì bóng đèn cháy. Edison đã thử hàng ngàn thứ khác nhau trước khi tìm ra được vật liệu làm sợi dây tóc đó. Có không ít những lời phê bình mỗi khi thực nghiệm không thành công. Người ta gọi ông là "nhà hoang tưởng", "Quân lừa bịp"...Nhưng Edison không bỏ cuộc. Đến phút chót ông vẫn đủ dũng khí để quyết tâm đến cùng. Ông đã thử tóc người, vỏ dừa và tre, làm đi làm lại nhưng thất bại. Rồi ông ngồi táy máy cái nút áo khoác, thì nút rơi vào tay ông.
-Đúng rồi! Đây sẽ là cái mà ta dùng làm dây tóc! Ông thốt lên khi chụp cái nút tòn ten ở đầu chỉ.
Ông biến chỉ thành than, là nguyên tố hóa học cácbon, bằng cách cho vào khuôn niken. Ông cho cái khuôn này vào lò suốt năm giờ. Khi khuôn nguội, ông lấy sợi chỉ mỏng manh ra, rồi cho vào một vật chứa bằng thủy tinh, sau này gọi là bóng đèn. Ông tạo chân không trong đó, nghĩa là ông lấy hết không khí ở trong đó ra. Ông làm như thế vì nếu không khí còn lại trong bóng thì sợi chỉ sẽ bị đốt cháy.
Sau đó, Edison cho dòng điện chạy qua. Dòng điện sẽ chạy được bao lâu?
Edison hồi hộp chờ đợi. Ông đã làm việc suốt cả đêm và đang mệt đừ. Nhưng ông phải tận mắt xem điều này.
Dây tóc sáng được bốn mươi lăm tiếng. Mặt Edison cũng sáng lên vì đã thành công. Bóng đèn điện đã được phát minh. Hôm đó là ngày 21-10-1879. Ngày này được đặt tên là "Ngày kỉ niệm đèn điện". Vậy khi nào bạn bật đèn trong phòng lên thì bạn đã công nhận thiên tài của Edison.
Nhờ thiên tài và nổ lực của ông, ngày nay thế giói mới có thời đại của ánh sáng.

0 nhận xét