Câu chuyện về một cô gái bị mù và bị điếc,
nhưng có một lòng quyết tâm
vượt qua tật nguyền để vươn lên.
Cô là một trong một trăm nhân vật
nổi tiếng của thế kỉ 20
được tạp chí Times bầu chọn.
Bé Helen một tuổi rưởi nằm khóc trong cái nôi bé tí. Bé bị một cơn sốt kì lạ, các bác sĩ đã mất hết hi vọng. Cha mẹ bé vô cùng lo lắng, sợ con không qua nổi cơn bạo bệnh. May mắn, bé Helen ngày càng khá hơn. Nhưng khi bé hết sốt, cha mẹ phát hiện rằng bé đã bị mù và bị điếc.
Con bé từng vui đùa trước ánh nắng cứ thắc mắc không biết ánh sáng biến đi đâu hết rồi. Bé không hiểu vì sao trời cứ tối suốt ngày.
-Mẹ ơi bao giờ thì mới đến ban ngày, hả mẹ? Bé Helen hỏi.
Nhưng cô bé tội nghiệp không thể nghe mẹ trả lời. Nên dần dần, bé không còn hay hỏi nữa, vì bé không nghe được giọng mẹ, mà cũng không nghe được giọng của mình.
Helen đi theo mẹ khắp nơi, cố làm những gì mẹ làm, giống như những đứa trẻ hay theo mẹ. Đặc biệt Helen rất thông minh, là một cô bé lanh lợi, hiếu động.
Mẹ của Helen rất đau lòng khi nhìn đứa con gái của mình. Với lòng kiên nhẫn vô bờ bến, người mẹ đã tập cho con gái mình trở nên đọc lập.
Chính Helen cũng có lòng quyết tâm cao.
nhưng có một lòng quyết tâm
vượt qua tật nguyền để vươn lên.
Cô là một trong một trăm nhân vật
nổi tiếng của thế kỉ 20
được tạp chí Times bầu chọn.
Bé Helen một tuổi rưởi nằm khóc trong cái nôi bé tí. Bé bị một cơn sốt kì lạ, các bác sĩ đã mất hết hi vọng. Cha mẹ bé vô cùng lo lắng, sợ con không qua nổi cơn bạo bệnh. May mắn, bé Helen ngày càng khá hơn. Nhưng khi bé hết sốt, cha mẹ phát hiện rằng bé đã bị mù và bị điếc.Con bé từng vui đùa trước ánh nắng cứ thắc mắc không biết ánh sáng biến đi đâu hết rồi. Bé không hiểu vì sao trời cứ tối suốt ngày.
-Mẹ ơi bao giờ thì mới đến ban ngày, hả mẹ? Bé Helen hỏi.
Nhưng cô bé tội nghiệp không thể nghe mẹ trả lời. Nên dần dần, bé không còn hay hỏi nữa, vì bé không nghe được giọng mẹ, mà cũng không nghe được giọng của mình.
Helen đi theo mẹ khắp nơi, cố làm những gì mẹ làm, giống như những đứa trẻ hay theo mẹ. Đặc biệt Helen rất thông minh, là một cô bé lanh lợi, hiếu động.
Mẹ của Helen rất đau lòng khi nhìn đứa con gái của mình. Với lòng kiên nhẫn vô bờ bến, người mẹ đã tập cho con gái mình trở nên đọc lập.
Chính Helen cũng có lòng quyết tâm cao.
Bé vẫn có khả năng ngửi và sờ mọi thứ. Bé học được rất nhiều bằng cách cảm nhận từ người khác. Helen sờ vào tay người khác để xem người ta đang làm gì, sờ vào môi người ta để xem người ta đang nói gì. Và để cho mọi người ở nhà hiểu mình, Helen đã tạo ra ngôn ngữ kí hiệu riêng. Helen véo mu bàn tay để nói "nhỏ", và đeo cặp mắt kính để nói "cha".
Cha mẹ của Helen ước ao cho con những điều tốt đẹp nhất. Thế giới của con gái họ tối tăm biết chừng nào. Ông bà đưa Helen đến chuyên gia mắt. Mặc dù ông này không hi vọng nhiều, nhưng vẫn gửi học đến gặp bác sĩ Alexender Graham Bell. Bác sĩ chính là người đã phát minh ra điện thọai. Bác sĩ nghiên cứu nhiều về âm thanh và rất muốn giúp người điếc nghe được. Bởi vì mẹ ông bị điếc, và sau này, vợ ông cũng bị điếc.
Helen yêu thích bác sĩ Bell ngay. Bác sĩ và Helen trở thành bạn thân thiết. Chủ yếu vì hai người rất hiểu nhau.
Bác sĩ Bell biết một trường ở Boston từng dạy một cô gái mù và điếc. Bác sĩ gửi Helen đến trường đó. Thông qua trường này, gia đình Keller tìm được Annie Sullivan, một cô giáo tuyệt diệu đến dạy cho Helen một thời gian rất dài.
Vào ngày cô giáo Annie đến, gia đình Keller náo động hẳn lên. Helen cảm nhận được sự thay đổi ấy và biết rằng sắp có một người đặc biệt đến nhà. Sau này Helen đã viết lại: "Đó là một ngày quan trọng nhất của đời tôi. Ngày tâm hồn tôi được sinh ra. Ngày cô giáo đến với tôi".
Bé Helen sờ vào người cô, sờ vào đồ đạc của cô và không rời cô nữa bước. Helen kiên quyết học tập, còn cô Annie mong muốn được dạy. Khi hiểu nhau rồi, cô Annie trở nên rất thân với Helen. Cô làm việc này bằng cách viết từ lên lòng bàn tay của Helen. Cô bắt đầu dạy chữ cho Helen, đồng thời đọc lớn tiếng từ ấy. Gương mặt Helen sáng lên và thích thú khi học được từ mới. Rồi Helen luôn chạm vào đồ vật vf hỏi cô Annie phải gọi chúng như thế nào.
Về sau Annie dạy cho Helen bằng những tấm thẻ có khắc chữ nổi. Helen phải sờ vào chữ nổi, và tập viết dần dần. Rồi Helen viết là thư đầu tiên cho mẹ.
Với lòng quyết tâm Helen đã chiến thắng được bệnh mù và điếc. Helen đã hòa nhập được vào cuộc sống đời thường chứ không phải ngồi mổ chỗ mà khóc than số phận. Helen chấp nhận những gì mình có và làm cho nó phát triển.
Kì giáng sinh đầu tiên của Helen làm cho gia đình rất xúc động. Đứa con gái của họ đã cảm nhận thế giới xung quanh với niềm vui xướng tột cùng. Helen đã tập viết được. Bây giờ Helen cương quyết tập nói - nhất là sau khi Helen nghe nói rằng có một cô gái Thụy Điển bị mù và bị điếc đã tập nói được.
Cô Fuller dạy cho Helen. Cô đặt các ngón tay của Helen vào miệng cô khi cô nói chuyện. Việc không dễ. Thực tế, Helen phải mất mười một tiết học mới lắp bắp được một câu. Một người không quyết tâm đã bỏ cuộc rồi. Nhưng Helen thì không, vẫn kiên trì, không bao giờ từ bỏ mục đích, kể cả việc phải đấu tranh nhiều năm trước khi nói chuyện được một cách tự tin.
Khi đã nói được lưu loát, Helen tiếp tục luyện viết. Helen viết được một câu chuyện ngắn.
Sau đó Helen muốn thi đại học. Nhiều người nghĩ rằng Helen ảo tưởng và hi vọng hảo huyền. Nhưng Helen vẫn kiên trì, học được nhiều ngôn ngữ, tóan và lịch sử. Chính cô Annie là người đã động viên khuyến khích Helen đạt được mục đích.
Đến năm 1900, Helen thực hiện được ước mơ của đời mình. Helen được nhận vào trường đại học Radcliffe. Tại trường, ngoài việc học tập, Helen tham gia vào nhiều hoạt động khác như bơi lội, cưỡi ngựa, chèo thuyền, đi xe đạp. Bạn có tưởng tượng một cô gái mù làm được những việc này không? Nhờ lòng quyết tâm mà Helen cứ luôn tiến lên. Bốn năm sau, Helen nhận được bằng cử nhân Văn chương. Cô là người mù và điếc giỏi có trình độ giáo dục giỏi nhất thế giới.
Rồi Helen viết tiểu sử có tựa đề là câu Câu chuyện đời tôi. Quyển sách này giúp Helen trở nên giàu có.
Tinh thần cương nghị của Helen không chỉ giới cho mình cô, mà còn tập trung giúp những người khó khăn - hướng về việc xóa bỏ nghèo khó và bất công xã hội. Helen cho rằng mình thật may mắn. Nhưng còn những người mù và điếc khác, những người không may mắn thì sao? Helen quyết định đi thuyết giảng. Cô và cô giáo đã đi từ thành phố này tới thành phố khác khắp đất nước để thuyết giảng về các vấn đề của người mù và người điếc.
Bây giờ Helen đã trở nên nổi tiếng. Càng ngày càng có nhiều người nói về cô. Người ta biết rằng Helen đã vượt qua số phận nhờ lòng quyết tâm, và mọi người đều muốn giúp đỡ cô. Nhưng Helen luôn nhớ rằng, nếu mình không giúp chính mình thì mình đã chìm từ lâu rồi.
Bản tính Helen vốn trắc ẩn thương người. Có một lần cô được tin có một cậu bé mù và điếc tên là Tomy sắp bị đưa vào nhà tế bần. Helen rất buồn và tìm cách ngăn chặn chuyện này lại. Lần đó, con chó dẫn đường của Helen bị cảnh sát bắn chết khi bị phát hiện chạy lang thang mà không có dây buộc. Việc này khiến mọi người rất thương Helen và quyên tiền giúp đỡ cô. Nhưng thay vì dùng tiền cho chính mình, Helen lại dùng để giúp cậu bé Tomy khỏi phải vào nhà tế bần.
Helen đã tiếp tục sống một cuộc sống đầy nghị lực và quyết tâm - nhưng là quyết tâm để giúp người khác. Helen đến thăm những người binh bị mù và bị điếc do chiến tranh. Cả những người bị cụt tay, cụt chân...Họ không còn muốn sống. Mặc dù không nhìn thấy và nghe thấy, nhưng Helen đã đữ mọi người vào một thế giới hi vọng một thế giới can đảm, như cô đã nói: "Những điều tốt nhất và đẹp nhất trên đời này không thể được nhìn bằng mắt hay sờ bằng tay, nó phải được cảm nhận bằng con tim".

0 nhận xét