1. Hãy biết trân trọng viên kim cương
của chính mình
Kỳ thực mỗi công việc đều là một mỏ kim cương quý giá. Khi những thanh niên nhìn về tương lai trước mắt, hãy ý thức được những gì mình đang có. Ít nhất, trước khi quyết định tìm công việc khác, hãy chuyên tâm vào công việc cụ thể hiện tại, cho dù bạn nghĩ đó chỉ là công việc vụn vặt.
Có một câu chuyện thế này:
Một người Ba Tư tên là Ali, sống ở một nơi không xa bờ sông Ấn, ông ta sở hữu rất nhiều vườn phong lan, ruộng đồng trù phú và những cây cảnh tươi tốt. Ông ta thực sự là một người giàu có. Một hôm, một vị tăng lữ truyền giáo đạo Phật đến gặp vị phú nông, ông ngồi cạnh Ali bên bếp lò, kể cho Ali nghe kim cương hình thành như thế nào. Kể xong, vị tăng lữ nói:
- Nếu một người có trong tay nhiều đá quý, anh ta có thể mua được lãnh thổ của cả quốc gia, và nếu anh ta có cả mỏ đá quý, anh ta có thể dùng tài sản này đưa con cái anh ta nên ngôi vị đế vương.
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Ali bỗng trở thành một người nghèo khó, không phải vì ông ta mất đi tất cả, mà ông ta bắt đầu cảm thấy không thoả mãn. Ông ta nghĩ: “Mình phải có được một mỏ kim cương”. Ông ta trằn trọc suốt đêm không sao ngủ được, ngày hôm sau ông ta đến hỏi vị tăng lữ liệu ông ta có thể tìm được mỏ kim cương ở đâu.
Vị tăng lữ nói: “Chỉ cần anh tìm được một ngọn núi ở
giữa có một con sông chảy qua, mà con sông này có thượng nguồn từ miền cát
trắng anh có thể tìm thấy kim cương ở đó”. Ali nghe xong liền bán tất cả ruộng
vườn của mình, thu hồi lợi tức, ông nhờ người hàng xóm trông giúp ngôi nhà và
lên đường đi tìm kim cương.
Mọi người đều nghĩ, phương hướng ông ta tìm kiếm là hết sức đúng đắn, ông ta bắt đầu tìm từ những vùng đầy ánh trăng, sau đó đi qua lãnh thổ của Pakistan, lưu lạc tới Châu Âu xa xôi, cho đến lúc tiêu hết tiền, quần áo rách rưới bẩn thỉu. Ở trạm dừng chân cuối cùng trên hành trình của mình, ông dừng lại bên bờ sông Bacelona của Tây Ban Nha, nhớ đến sự mê hoặc về món tài sản khổng lồ vị tăng lữ đã nhắc đến, rồi đắm mình xuống dòng sông.
Mấy chục năm sau, một ngày kia, khi nguồn thừa kế của Ali tưới nước cho trang trại của mình đã tình cờ phát hiện trong khe nước, cát trắng ánh lên thứ ánh sáng kỳ lạ. Anh ta thò tay xuống và mò được viên đá màu đen phát ra những màu sắc tuyệt đẹp, anh ta liền cất viên đá này vào phòng, đặt lên trên chiếc giá gần lò sưởi và tiếp tục'công việc, sau đó anh ta cũng quên luôn chuyện tìm được viên đá. Vài ngày sau, vị tăng lữ, người đã từng kể cho Ali nghe chuyện kim cương hình thành như thế nào, lại đến gặp người thừa kế của Ali và nhận thấy viên đá đặt trên giá, ông ta liền lấy nó xuống và kêu lên kinh ngạc: “Hãy nhìn viên đá này, hãy nhìn mà xem, Ali đã trở về rồi sao?”
Không, ông ấy vẫn chưa quay về, viên đá này tôi tìm được ở khu vườn sau nhà. - Người chủ mới trả lời.
Chỉ nhìn thoáng qua tôi đã biết đây là kim cương. - Vị tăng lữ nói.
Sau đó, họ tiếp tục tìm ở đáy lòng sông cát trắng, phát hiện ra rất nhiều kim cương.
Đây chính là câu chuyện tại sao mỏ kim cương Golconda ở Ấn Độ được tìm thấy. Golconda là mỏ kim cương lớn nhất trong lịch sử loài người, giá trị của nó vượt xa mỏ Kimberley ở Nam Phi. Viên kim cương Kohinoor của quốc vương Anh hay viên kim cương lớn nhất thế giới của Nga Hoàng cũng được lấy từ mỏ kim cương này.
Đây là chuyện “Kim cương ngay sau vườn nhà bạn” do một nhà diễn thuyết nổi tiếng người Mỹ biên soạn ra để kể về lịch sử phát hiện ra mỏ kim cương Golconda - mỏ kim cương lớn nhất thế giới. Trong 50 năm, ông đã đi khắp nước Mỹ và các châu lục lớn, đi qua các thành phố lớn nhỏ của nước Mỹ diễn thuyết bài “Kim cương ngay sau vườn nhà bạn” 6000 lần, bài diễn giảng này đã khích lệ hai thế hệ người Mỹ làm việc chăm chỉ đúng với cương vị của mình, không bỏ phí những gì mình đang có.
Năm 1888, ông tiếp tục dùng số tiền mình nhận được từ bài diễn thuyết này là 4 triệu đôla (tương ứng với 14,5 triệu đơm hiện nay) để thành lập nên trường đại học Temple danh tiếng.
Hơn 1 thế kỷ sau của hôm nay, chúng ta lại được nghe kể lại câu chuyện phát hiện được mỏ kim cương Golconda, sau đó bỏ đi màu sắc thần bí của câu chuyện, có lẽ chúng ta vẫn được thức tỉnh và lay động bởi ngụ ý sâu xa của câu chuyện.
Bạn có khi nào hi vọng khu vườn của người khác là của mình trong khi khu vườn nhà mình thì chẳng bao giờ cắt tỉa? Bạn có bao giờ nhìn kỹ mỗi dấu chân in trên cát của mình? Bạn có lúc nào để ý đến công việc của bản thân mình trước mắt? Bạn có nghĩ chăm chỉ làm việc cũng có thể đem lại cho bạn nhiều cơ hội và sự giàu có không? Hay lúc nào cũng chỉ thấy ngưỡng mộ công việc của bạn bè.
“Nếu một người không bao giờ thấy được cơ hội trong cuộc sống và công việc của mình, mà chỉ luôn nghĩ rằng mình có thể làm được tốt hơn nếu được ở nơi khác, anh ta sẽ cảm thấy vô cùng thất vọng” một học giả thành công và nổi tiếng đã từng khuyến cáo điều đó với tầng lớp thanh niên trẻ.
Một thanh niên có sẵn trong mình thói kiêu ngạo, nếu cộng thêm học lực tương đối tốt và có bản lĩnh hơn người, chắc chắn thói kiêu ngạo đó cũng tăng cao. Họ có một lý tưởng rất cao với công việc, hoặc nếu không cao thì cũng không phải là thấp. Những người thanh niên mang tư tưởng này thường cảm thấy bất mãn với công việc, nếu bị sếp trách mắng một vài câu họ sẵn sàng “phất tay áo bỏ đi”.
Rất nhiều thanh niên không ý thức được một cách rõ ràng, công việc đầu tiên nhỏ bé của mình chính là một mỏ kim cương quý giá, chỉ cần biết khai thác tốt, toàn tâm toàn ý làm việc bạn sẽ tìm thấy được viên kim cương cho bản thân mình, bao gồm cả sự tăng lên về tiền lương và chức vụ. Ngược lại, những người luôn bị dao động về tâm lý luôn nghĩ: “Làm cái việc này thì có gì đáng hy vọng mà nói” hay “Làm việc này thì làm gì có được ngày rạng danh”. Những người hay nản lòng với công việc cũng không thể làm tốt công việc của mình. Họ tin rằng trên đời này có rất nhiều cơ hội kiếm tiền hoặc giúp họ thành công, và họ cứ chờ đợi, chờ đợi một thời điểm khác, một nơi khác hay một ngành nghề khác nhưng nhất định không phải lúc này, không phải công việc họ đang có đây, họ cứ mải mê suy nghĩ sau này sẽ nâng cao bản thân thế nào mà không hề biết trân trọng cơ hội ngay trước mắt. Họ cũng giống như nhân vật Ali trong chuyện vậy chỉ biết coi nhẹ công việc của bản thân và đánh mất đi tất cả những thứ đáng lẽ thuộc về mình.
Cũng có một số người, họ có một năng lực nhất định, nhưng lại không sử dụng năng lực đó vào công việc của mình, mà dành thời gian quý báu của tuổi trẻ bình luận về những người đã tìm thấy “kim cương”. Thấy người khác gặt hái đưa thành công họ lại nói: “như thế thì có đáng kể gì nếu có được cơ hội của anh ta, có khi tôi còn thành công hơn anh ta ấy chứ”. Điều đáng buồn là, những người đó chỉ ngồi nghĩ: “nếu như…” mà không biết mình đang lãng phí tuổi trẻ, mai một lòng nhiệt tình và năng lực làm việc. Đợi đến lúc đó họ nghĩ tới khu vườn hoang vu của nhà mình thì cỏ đã mọc um tùm rồi có muốn làm lại từ đầu cũng phải tốn rất nhiều công sức. Nhưng, liệu thời gian có chờ họ hay không? Hay họ sớm đã bị sa thải, tìm sao thấy “viên kim cương” của chính mình?
Dù bạn làm bất kỳ việc gì cũng nên bình tâm suy xét, làm việc chăm chỉ nhất định sẽ gặt hái được thành công. Một người bỏ thời gian công sức ở đâu sẽ tìm thấy thành tích ở đó, chỉ cần chúng ta làm việc chăm chỉ.
Bạn hãy nhìn lại dấu chân mình trên cát. Kỳ thực mỗi công việc đều là một mỏ kim cương quý giá Khi những thanh niên nhìn về tương lai trước mắt, hãy ý thức được những gì mình đang có. Ít nhất, trước khi quyết định tìm một công việc khác, hãy chuyên tâm vào công việc cụ thể hiện tại, cho dù bạn nghĩ đó chỉ là công việc vụn vặt.
Mọi người đều nghĩ, phương hướng ông ta tìm kiếm là hết sức đúng đắn, ông ta bắt đầu tìm từ những vùng đầy ánh trăng, sau đó đi qua lãnh thổ của Pakistan, lưu lạc tới Châu Âu xa xôi, cho đến lúc tiêu hết tiền, quần áo rách rưới bẩn thỉu. Ở trạm dừng chân cuối cùng trên hành trình của mình, ông dừng lại bên bờ sông Bacelona của Tây Ban Nha, nhớ đến sự mê hoặc về món tài sản khổng lồ vị tăng lữ đã nhắc đến, rồi đắm mình xuống dòng sông.
Mấy chục năm sau, một ngày kia, khi nguồn thừa kế của Ali tưới nước cho trang trại của mình đã tình cờ phát hiện trong khe nước, cát trắng ánh lên thứ ánh sáng kỳ lạ. Anh ta thò tay xuống và mò được viên đá màu đen phát ra những màu sắc tuyệt đẹp, anh ta liền cất viên đá này vào phòng, đặt lên trên chiếc giá gần lò sưởi và tiếp tục'công việc, sau đó anh ta cũng quên luôn chuyện tìm được viên đá. Vài ngày sau, vị tăng lữ, người đã từng kể cho Ali nghe chuyện kim cương hình thành như thế nào, lại đến gặp người thừa kế của Ali và nhận thấy viên đá đặt trên giá, ông ta liền lấy nó xuống và kêu lên kinh ngạc: “Hãy nhìn viên đá này, hãy nhìn mà xem, Ali đã trở về rồi sao?”
Không, ông ấy vẫn chưa quay về, viên đá này tôi tìm được ở khu vườn sau nhà. - Người chủ mới trả lời.
Chỉ nhìn thoáng qua tôi đã biết đây là kim cương. - Vị tăng lữ nói.
Sau đó, họ tiếp tục tìm ở đáy lòng sông cát trắng, phát hiện ra rất nhiều kim cương.
Đây chính là câu chuyện tại sao mỏ kim cương Golconda ở Ấn Độ được tìm thấy. Golconda là mỏ kim cương lớn nhất trong lịch sử loài người, giá trị của nó vượt xa mỏ Kimberley ở Nam Phi. Viên kim cương Kohinoor của quốc vương Anh hay viên kim cương lớn nhất thế giới của Nga Hoàng cũng được lấy từ mỏ kim cương này.
Đây là chuyện “Kim cương ngay sau vườn nhà bạn” do một nhà diễn thuyết nổi tiếng người Mỹ biên soạn ra để kể về lịch sử phát hiện ra mỏ kim cương Golconda - mỏ kim cương lớn nhất thế giới. Trong 50 năm, ông đã đi khắp nước Mỹ và các châu lục lớn, đi qua các thành phố lớn nhỏ của nước Mỹ diễn thuyết bài “Kim cương ngay sau vườn nhà bạn” 6000 lần, bài diễn giảng này đã khích lệ hai thế hệ người Mỹ làm việc chăm chỉ đúng với cương vị của mình, không bỏ phí những gì mình đang có.
Năm 1888, ông tiếp tục dùng số tiền mình nhận được từ bài diễn thuyết này là 4 triệu đôla (tương ứng với 14,5 triệu đơm hiện nay) để thành lập nên trường đại học Temple danh tiếng.
Hơn 1 thế kỷ sau của hôm nay, chúng ta lại được nghe kể lại câu chuyện phát hiện được mỏ kim cương Golconda, sau đó bỏ đi màu sắc thần bí của câu chuyện, có lẽ chúng ta vẫn được thức tỉnh và lay động bởi ngụ ý sâu xa của câu chuyện.
Bạn có khi nào hi vọng khu vườn của người khác là của mình trong khi khu vườn nhà mình thì chẳng bao giờ cắt tỉa? Bạn có bao giờ nhìn kỹ mỗi dấu chân in trên cát của mình? Bạn có lúc nào để ý đến công việc của bản thân mình trước mắt? Bạn có nghĩ chăm chỉ làm việc cũng có thể đem lại cho bạn nhiều cơ hội và sự giàu có không? Hay lúc nào cũng chỉ thấy ngưỡng mộ công việc của bạn bè.
“Nếu một người không bao giờ thấy được cơ hội trong cuộc sống và công việc của mình, mà chỉ luôn nghĩ rằng mình có thể làm được tốt hơn nếu được ở nơi khác, anh ta sẽ cảm thấy vô cùng thất vọng” một học giả thành công và nổi tiếng đã từng khuyến cáo điều đó với tầng lớp thanh niên trẻ.
Một thanh niên có sẵn trong mình thói kiêu ngạo, nếu cộng thêm học lực tương đối tốt và có bản lĩnh hơn người, chắc chắn thói kiêu ngạo đó cũng tăng cao. Họ có một lý tưởng rất cao với công việc, hoặc nếu không cao thì cũng không phải là thấp. Những người thanh niên mang tư tưởng này thường cảm thấy bất mãn với công việc, nếu bị sếp trách mắng một vài câu họ sẵn sàng “phất tay áo bỏ đi”.
Rất nhiều thanh niên không ý thức được một cách rõ ràng, công việc đầu tiên nhỏ bé của mình chính là một mỏ kim cương quý giá, chỉ cần biết khai thác tốt, toàn tâm toàn ý làm việc bạn sẽ tìm thấy được viên kim cương cho bản thân mình, bao gồm cả sự tăng lên về tiền lương và chức vụ. Ngược lại, những người luôn bị dao động về tâm lý luôn nghĩ: “Làm cái việc này thì có gì đáng hy vọng mà nói” hay “Làm việc này thì làm gì có được ngày rạng danh”. Những người hay nản lòng với công việc cũng không thể làm tốt công việc của mình. Họ tin rằng trên đời này có rất nhiều cơ hội kiếm tiền hoặc giúp họ thành công, và họ cứ chờ đợi, chờ đợi một thời điểm khác, một nơi khác hay một ngành nghề khác nhưng nhất định không phải lúc này, không phải công việc họ đang có đây, họ cứ mải mê suy nghĩ sau này sẽ nâng cao bản thân thế nào mà không hề biết trân trọng cơ hội ngay trước mắt. Họ cũng giống như nhân vật Ali trong chuyện vậy chỉ biết coi nhẹ công việc của bản thân và đánh mất đi tất cả những thứ đáng lẽ thuộc về mình.
Cũng có một số người, họ có một năng lực nhất định, nhưng lại không sử dụng năng lực đó vào công việc của mình, mà dành thời gian quý báu của tuổi trẻ bình luận về những người đã tìm thấy “kim cương”. Thấy người khác gặt hái đưa thành công họ lại nói: “như thế thì có đáng kể gì nếu có được cơ hội của anh ta, có khi tôi còn thành công hơn anh ta ấy chứ”. Điều đáng buồn là, những người đó chỉ ngồi nghĩ: “nếu như…” mà không biết mình đang lãng phí tuổi trẻ, mai một lòng nhiệt tình và năng lực làm việc. Đợi đến lúc đó họ nghĩ tới khu vườn hoang vu của nhà mình thì cỏ đã mọc um tùm rồi có muốn làm lại từ đầu cũng phải tốn rất nhiều công sức. Nhưng, liệu thời gian có chờ họ hay không? Hay họ sớm đã bị sa thải, tìm sao thấy “viên kim cương” của chính mình?
Dù bạn làm bất kỳ việc gì cũng nên bình tâm suy xét, làm việc chăm chỉ nhất định sẽ gặt hái được thành công. Một người bỏ thời gian công sức ở đâu sẽ tìm thấy thành tích ở đó, chỉ cần chúng ta làm việc chăm chỉ.
Bạn hãy nhìn lại dấu chân mình trên cát. Kỳ thực mỗi công việc đều là một mỏ kim cương quý giá Khi những thanh niên nhìn về tương lai trước mắt, hãy ý thức được những gì mình đang có. Ít nhất, trước khi quyết định tìm một công việc khác, hãy chuyên tâm vào công việc cụ thể hiện tại, cho dù bạn nghĩ đó chỉ là công việc vụn vặt.
2. Thiếu cơ hội làm việc - lời viện cớ của sự thất bại
Để có được một cơ hội làm việc rất quan trọng. Cho dù những gì cơ hội đó mang lại cho bạn là vô cùng nhỏ bé, thậm chí là không đáng kể, bạn cũng đừng quá chú ý đến việc bạn đã đạt được cái gì, hãy nhìn vào giá trị thực sự mà cơ hội đó đã mang lại cho bạn.
Những người trẻ tuổi thì luôn đầy ắp ước mơ và hy vọng, điều đó rất tốt. Thế nhưng, họ cũng nên hiểu rằng, chỉ khi làm việc đến nơi đến chốn lao động một cách thật sự, những mơ ước đó mới có thể trở thành hiện thực. Ngay cả những người bộp chộp nhất cũng từng có ước mơ, nhưng những ước mơ đó chưa bao giờ trở thành hiện thực và họ bắt đầu oán trách, họ cho rằng do cơ hội thực sự không đến với họ.
Cơ hội! Trong cuộc sống và công việc của chúng ta luôn đầy ắp những cơ hội, mỗi bài giảng ở trường học, mỗi lần thi, mỗi bài báo hay mỗi hợp đồng được ký kết đều là một cơ hội quý giá, bởi nó mang lại cho bạn cơ hội trưởng thành, cơ hội kết bạn hay thậm chí là xây đắp nên lòng dũng cảm.
Một người toàn tâm toàn ý với công việc biết tạo ra cơ hội cho bản thân từ những công việc bình thường, họ biết nắm lấy cơ hội và biến ước mơ mình thành hiện thực. Còn những người không biết yêu quý công việc của mình, chỉ luôn chờ đợi cơ hội đến với bản thân sẽ chỉ có thể sống một cuộc sống nhạt nhẽo và buồn tẻ. Hãy tham khảo ví dụ sau:
Augerson làm việc trong một công ty kim khí mỗi tuần chỉ kiếm được 2 đôla. Khi anh ta vừa bước vào cửa, ông chủ đã nói với anh ta: “Phải là người thông thạo công việc, mới là người tôi cần”.
“Công việc một tuần chỉ kiếm được 2 đôla mà cũng phải chăm chỉ hay sao”. - Người bạn đi cùng với Augerson nói.
Vậy mà, Augerson lại hết sức để tâm đến công việc được coi là vô cùng đơn giản này.
Sau vài tuần chăm chỉ làm việc và quan sát anh nhận thấy, ông chủ của mình luôn phải kiểm tra hết sức kỹ càng những hoá đơn thanh toán từ nước ngoài gửi về. Do những loại giấy tờ này được viết bằng tiếng Đức và tiếng Pháp nên Augerson quyết định học hai thứ tiếng này và bắt đầu nghiên cứu các loại hoá đơn. Một lần, khi thấy ông chủ đã quá mệt mỏi khi phải làm công việc này, Augerson đề nghị giúp ông kiểm tra các hoá đơn thanh toán. Do làm việc hết sức cẩn thận, ông chủ tin tưởng giao cho anh nhiệm vụ này.
Một tháng sau, một hôm ông chủ gọi anh vào phòng làm việc và nói với anh, “Augerson, công ty quyết định bổ nhiệm cậu quản lý công việc giao dịch của công ty. Đây là một chức vụ rất quan trọng và chúng tôi đòi hỏi một người có năng lực tốt để phụ trách. Trong công ty chúng ta có 20 người trạc tuổi cậu nhưng chỉ có cậu là nhìn thấy biết chăm chỉ làm việc và nắm bắt lấy cơ hội này. Tôi làm việc trong ngành đã được 40 năm, và cậu là một trong ba thanh niên tôi tận mắt chứng kiến cậu tự tìm thấy cơ hội trong công việc của mình, hai người kia hiện đã tự thành lập một công ty riêng.”
Mức lương của Augerson đã tăng nhanh lên 10 đôla một tuần, một năm sau lương của anh tăng đến 180 đôla một tuần, ngoài ra anh còn được cử sang pháp và Đức. Khi được hỏi, ông chủ của anh nói: “Augerson rất có thể trở thành cổ đông của chúng tôi trước khi 30 tuổi, anh ta sẽ thấy được cơ hội từ công việc của mình và quan trọng hơn là anh ta biết nắm lấy nó, tuy phải hy sinh bản thân một chút nhưng những gì anh ta nhận được những gì xứng đáng với công sức anh ta bỏ ra”.
Để có được một cơ hội làm việc rất quan trọng. Cho dù những gì cơ hội đó mang lại cho bạn là vô cùng nhỏ bé, thậm chí là không đáng kể, bạn cũng đừng quá chú ý đến việc bạn đã đạt được cái gì, nhìn vào giá trị thực sự mà cơ hội đó đã mang lại cho bạn. Hiện nhiều bạn trẻ không có sự lựa chọn giống như Augerson, họ không bao giờ chấp nhận mức lương 2 đôla/ tuần vì họ nghĩ công sức họ bỏ ra là hơn thế rất nhiều. Nhưng trên thực tế, chính công việc 2 đôla/ 1 tuần này đã làm nền tảng để có thể kiếm 180 đôla/ 1 tuần và đồng thời cũng là cơ sở để anh trở thành cổ đông trẻ tuổi nhất của công ty.
Mọi người thường chẳng mấy để tâm đến công việc của mình và cũng chẳng nghĩ mình sẽ tìm thấy cơ hội trong đó. Những thanh niên trẻ tuổi khi mới bước ra ngoài xã hội thường nhầm lẫn giữa cơ hội và vận may, kỳ thực cơ hội và vận may 1à hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Vận may, là cái mà chúng ta đột nhiên gặp phải, chẳng cần phải làm gì mà cũng có thể trở thành giầu có hay có thể một bước lên tận mây xanh. Vận may mang tính chất ngẫu nhiên rất lớn nhưng mọi người không thể đánh cược cả cuộc đời mình. Còn cơ hội, thường mang dáng dấp sự thách thức hay những khó khăn, chỉ có những người dám đối mặt với thách thức, dụng công làm việc mới có thể phát hiện và nắm lấy cơ hội.
Những người trung niên cảm thấy nghẹt thở ở tầng dưới cùng của công ty, những người đang đứng trước nguy cơ bị sa thải thường trách móc ông chủ của họ không cho họ cơ hội làm việc.
- Ngày trước, công ty cử tôi sang làm việc bên bộ phận doanh nghiệp nước ngoài, tôi nghĩ mình còn trẻ thế này sao chịu được công việc khó khăn như thế. - Anh ta nói:
Tôi lại hỏi:
- Sao anh lại nghĩ đây là một công việc khó khăn mà không nghĩ đó là một cơ hội? - Anh không thấy sao? Tại bộ phận trung tâm có nhiều chức vụ như thế mà họ lại bắt tôi một người trẻ tuổi thế này đến làm việc ở một nơi xa xôi hẻo lánh như thế?
Tôi không nghĩ một chức vụ công việc ở một nơi xa nhà lại không phù hợp một người đàn ông trung tuổi. Cho dù đó là sự thực đi chăng nữa, tôi lại càng hy vọng anh ta có cơ hội đối mặt với những khó khăn, biến những chướng ngại vật trước mắt thành cánh cửa dẫn đến những cơ hội thành công từ đó anh ta cũng không thấy uổng phí khi đã hy sinh bản thân để làm điều đó.
Những người thành đạt không cần phải viện cớ cho sự thiếu hụt cơ hội vì họ có thể chịu trách nhiệm cho những việc làm của mình, đề ra những mục tiêu để vươn tới và có thể hưởng thụ thành quả lao động mình đã xây nên. “Thiếu hụt cơ hội chỉ là lời mượn cớ của những người không muốn nỗ lực làm việc dùng để tự biện hộ cho sự lười biếng của bản thân mình mà thôi.”
Từ những công việc bình thường bạn có thể tìm thấy cơ hội. Hãy làm việc nhanh hơn người khác một chút, hãy dùng tất cả trí lực của mình để làm tốt công việc của mình, bạn sẽ tự tìm thấy cơ hội và tự mở ra cánh cửa của sự thành công cho mình.
sưu tập

0 nhận xét